KHÔNG THỂ XUYÊN TẠC GIÁ TRỊ LỊCH SỬ, THỜI ĐẠI CỦA CHIẾN THẮNG 30 THÁNG 4

Năm nay, trong những ngày hướng đến kỷ niệm Chiến thắng lịch sử vĩ đại 30/4/1975, nhân dân ta đón mừng sự kiện này với nhiều niềm vui mới. Theo báo cáo của Chính phủ, kinh tế Việt Nam năm 2018 khởi sắc trên cả ba khu vực sản xuất, cung - cầu của nền kinh tế cùng song hành phát triển.

NHẬN DIỆN VÀ NGĂN NGỪA THỦ ĐOẠN LỢI DỤNG LÒNG YÊU NƯỚC ĐỂ KÍCH ĐỘNG NGƯỜI DÂN XUỐNG ĐƯỜNG BIỂU TÌNH, GÂY RỐI TRẬT TỰ CÔNG CỘNG

Người yêu nước chân chính là người biết sử dụng pháp luật, đạo đức, truyền thống tốt đẹp để bảo vệ quyền và lợi ích chính đáng của mình, đồng thời phải biết tôn trọng và bảo vệ quyền và lợi ích của Nhà nước, xã hội, quyền và lợi ích chính đáng của người khác. Nhận diện được phương thức, thủ đoạn lợi dụng lòng yêu nước để kích động nhân dân làm việc xấu chính là nhằm đưa ra các biện pháp xử lý phù hợp, đồng thời tránh được sự lợi dụng đó để gây ra rối loạn xã hội, phức tạp tình hình.

Thông cáo báo chí kỳ họp 32 của Ủy ban Kiểm tra Trung ương

Từ ngày 03 đến 06/12/2018 tại Hà Nội, Ủy ban kiểm tra Trung ương đã họp kỳ 32. Đồng chí Trần Cẩm Tú, Bí thư Trung ương Đảng, Chủ nhiệm Ủy ban kiểm tra Trung ương chủ trì kỳ họp.

UBKTTW kết luận vụ AVG: Sai phạm của ông Nguyễn Bắc Son, Trương Minh Tuấn là rất nghiêm trọng

UBKTTW vừa họp kỳ 26 kết luận vụ AVG có những vi phạm của Ban cán sự đảng Bộ TT-TT, ông Nguyễn Bắc Son, ông Trương Minh Tuấn, ông Phạm Đình Trọng, của Ban Thường vụ Đảng ủy Mobifone và các ông Lê Nam Trà, Cao Duy Hải là rất nghiêm trọng.

Bốn kỳ vọng thay đổi lớn về công tác cán bộ sau 4 ngày Hội nghị T.Ư 7

Sau 4 ngày làm việc, Hội nghị Trung ương 7 khóa XII đã thảo luận nhiều nội dung quan trọng được dư luận đặc biệt quan tâm, trong đó có công tác cán bộ, bởi đây là vấn đề “nóng” trong tình hình hiện nay.

Hiển thị các bài đăng có nhãn tin trong nước. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tin trong nước. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 4 tháng 3, 2021

MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG GIẢ TRAI ĐI ĐÁNH GIẶC

Mẹ Trần Quang Mẫn (tên thật là Trần Thị Sáu), sinh năm 1926, trong một gia đình trung nông ở xã Vĩnh Thạnh, Huyện Giồng Riềng, Tỉnh Rạch Giá. Hiện nay, mẹ đã 95 tuổi, sức khỏe đã yếu đi rất nhiều, do những di chứng của những năm tháng bị tra tấn trong tù, cứ trái gió, trở trời lại làm mẹ đau nhức, trên gương mặt hằn lên những nếp nhăn của thời gian, lưng đã còng. Nhưng trong đôi mắt ấy, vẫn còn ánh lên những nét tinh anh, trong ánh mắt ấy, chúng tôi vẫn thấy lấp lánh một hình ảnh của một nữ chiến sĩ chỉ huy thông minh và gan dạ.


Năm 1946, thực dân Pháp quay lại xâm lược nước ta. Khắp vùng sông nước miền Tây lại nhuốm màu tang tóc bởi gót giày xâm lược của kẻ thù. Dòng thác cách mạng ở miền Tây Nam bộ đã thu hút hàng ngàn thanh niên tham gia diệt giặc, trong khí thế đó, đã thôi thúc lòng yêu nước của người con gái thôn quê Trần Thị Sáu muốn tòng quân giết giặc cứu nước.
Khi mới 17 tuổi, mẹ đã trốn nhà đi theo Vệ quốc đoàn, nhưng không thành. Lần đầu tóm được con gái trốn nhà đi theo vệ quốc, trong cơn giận dữ, ông Hai Phước (Ba của Mẹ Mẫn) dúi đầu con mình xuống bộ ván gõ, cầm dao chặt cụt hết mái tóc dài chấm eo của cô con gái 17 tuổi. Lần thứ hai, mẹ Mẫn vừa chạy ra khỏi nhà một quãng lại bị ba cầm dao đuổi theo, ông doạ sẽ tự sát nếu mẹ bỏ đi lần nữa. Nhưng càng bị cha ngăn cản, mẹ càng nung nấu khát vọng được cầm súng. Thấy không thể lay chuyển được ý định của con, người cha lặng lẽ cho con thực hiện ước mơ của mình. Từ đó, mẹ quyết định giả trai, bỏ chữ “Thị” trong tên lót của mình và thêm chữ “Quang” để thành Trần Quang Mẫn và tham gia kháng chiến. Trong lịch sử Quân đội nhân dân Việt Nam, có lẽ Mẹ Mẫn là trường hợp duy nhất cải nam trang nhập ngũ đi đánh giặc. Từ một cô gái xinh đẹp da trắng, tóc dài, mẹ đã phơi nắng, cắt tóc ngắn, đi lại khệnh khạng, gào thét cho vỡ giọng để giả trai cho thật giống.
Do đó, suốt 5 năm hoạt động trong Đại đội 70 (sau thành Trung đoàn 124 - Quân khu 9), “anh” Mẫn nổi tiếng mưu trí, gan dạ trong chiến đấu vẫn không hề bị phát hiện. Đến nỗi một cô gái Kh’Mer đem lòng yêu “anh” Mẫn “đẹp trai”. Để được vậy, Mẹ phải luôn chứng tỏ mình là con trai, Mẹ tâm sự: “Tôi phải dang nắng cho da đen sậm, tập hút thuốc rê, thuốc lào, tập huýt sáo, tập đá banh… dần dần, tôi chơi xuất sắc những trò chơi của con trai, ngoài ra tôi còn tập đái đứng, còn khi tắm, tôi bơi qua sông, lặn một hơi, tìm chỗ kín đáo, tắm xong thì bơi trở lại chỗ cũ đùa giỡn với đồng đội. Khổ nhất là chu kỳ hàng tháng của phụ nữ. Mỗi khi có cuộc hành quân, tôi phải uống thuốc để ngăn lại. Đánh giặc không cực nhưng để giữ mình là “con trai” quả là quá sức đối với tôi!”
Trước khi giả trai, gia đình có hứa gả Mẹ cho một chàng trai tên Nguyễn Văn Bé (tức Mười Bé). Hai người đã qua lại thăm nhau vài lần. Từ ngày Mẹ cải trang thành nam giới đi theo kháng chiến, anh Bé cũng đi bộ đội. Tình cờ 2 người gặp lại nhau trên chiến trường và sự việc giả trai của Mẹ bại lộ. Tới lúc này cả trung đoàn mới ngã ngửa vì trong suốt 5 năm liền không ai để ý và phát hiện ra chuyện “động trời” này. Sau đó đơn vị đứng ra tổ chức đám cưới cho hai người. Sau 7 ngày hạnh phúc, anh Bé được lệnh trở về đơn vị tiếp tục chiến đấu. Tình yêu của họ được đánh dấu bằng sự ra đời của bé Quốc Hưng. Cậu bé tuổi Nhâm Thìn (1952) được ông ngoại đặt tên là Nguyễn Quốc Hưng với lòng mong mỏi Tổ quốc sẽ có ngày thanh bình, hưng thịnh. Sinh con được vài tháng, anh Bé hy sinh trong trận tiêu diệt đồn Chàm Chệt (4/1952) tại Bàn Tân Định. Sau nỗi đau mất chồng, sáu tháng sau Mẹ phải gửi Quốc Hưng lại cho ông bà ngoại để trở về đơn vị tiếp tục chiến đấu cùng đồng đội.
Quang Hưng lớn lên giống cha, mẹ ở cái tính lanh lẹ, lém lỉnh và gan dạ. Năm 11 tuổi, Quốc Hưng đã trốn ông bà ngoại và mẹ lên tỉnh đội Rạch Giá xin được làm liên lạc. Không thể thuyết phục được cậu bé, cán bộ tỉnh đội đã phải bố trí cho Quốc Hưng công tác ở đội U Minh 10. Làm liên lạc rất ít có cơ hội đi chiến đấu, nhưng Quốc Hưng nằng nặc xin bác Bốn Tâm cho sang bộ phận trinh sát. Tuy nhỏ tuổi, nhưng Quốc Hưng rất mưu trí, dũng cảm. Năm 15 tuổi, Quốc Hưng đã chững chạc, từng trải trận mạc.
Sau khi phá hoại Hiệp định Giơ-ne-vơ năm 1954, không thực hiện tổng tuyển cử, Mỹ đã dựng lên chế độ độc tài phát xít Ngô Đình Diệm ở miền Nam. Với Luật 10/59, chúng lê máy chém khắp miền Nam, hàng loạt đồng bào yêu nước và cán bộ cách mạng bị giết hại dã man. Bọn Diệm đã dựng lên ở miền Tây 7 tên ác ôn khét tiếng mà chúng gọi là "Người hùng chống cộng Miền Tây", đứng đầu là tên Lâm Quang Phòng, chỉ huy khu An Phước (Vĩnh Thuận). Nghị quyết của Tỉnh Uỷ Rạch Giá là phải trừ khử tên Phòng bằng mọi giá, để bảo toàn lực lượng.
Mẹ Mười Mẫn được phân công nhiệm vụ này. Biết nhà tên Phòng sắp tổ chức đám giỗ cho người cha, Mẹ đã giả làm người gúp việc trong nhà bà cô của Phòng, vừa làm, vừa đưa mắt quan sát không bỏ sót chi tiết nào của tên Phòng. Khi tiệc xong, tên Phòng thấm mệt, hắn nằm trên võng lim dim, Trong khoảnh khắc, thừa lúc hai tên bảo vệ quay ra ngoài, Mẹ rút dao, dồn hết sức mạnh căm thù chém vào cổ tên Phòng. May mắn cho hắn là đêm ấy hắn chọn chiếc áo quá dày để mặc, hắn ngã xuống mà không chết, Mẹ lại bồi thêm nhát nữa, nhưng lưỡi dao chỉ trượt qua cổ... Sau đó Mẹ bị bắt và bị kết án 12 năm khổ sai, 5 năm biệt xứ, nhưng mẹ đã chống án, cuối cùng án còn 7 năm tù khổ sai, 5 năm biệt xứ, đó là vào tháng 7 năm 1958.
Trong tù mẹ tiếp tục đấu tranh mạnh mẽ nên giặc đã đưa Mẹ đi khắp các nhà tù Rạch Giá, Chương Thiện, Tân Hiệp, Chí Hoà, Côn Đảo... Trong tù, Mẹ phải chịu nhiều đòn tra tấn dã man của giặc, bao thủ đoạn dụ dỗ, hòng làm nhụt chí khí của người chiến sĩ cách mạng, nhưng mẹ vẫn giữ vững khí vững khí tiết một lòng theo Đảng, theo cách mạng. Cuối năm 1966, bọn giặc buộc phải thả Mẹ ra.
Nhưng nỗi đau đớn, bất hạnh lại ập xuống đời Mẹ một lần nữa. Người con trai duy nhất của Mẹ là Nguyễn Quốc Hưng đã anh dũng hy sinh khi vừa tròn 15 tuổi, trong trận càn ở Bưng Đế - Gò Quao. Tháng 12 năm 1994, Mẹ Mười Mẫn được Nhà nước phong tặng Bà mẹ Việt Nam anh hùng, vì có chồng và con trai độc nhất hy sinh.
Năm 1974, Thiếu tá Trần Thị Quang Mẫn được bổ nhiệm làm Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 20 thuộc Cục Chính trị Quân khu 9. Trong một lần máy bay địch ném bom oanh tạc nơi đóng quân, toàn tiểu đoàn xuống hầm trú ẩn. Ngớt tiếng bom, mẹ lên khỏi hầm thì phát hiện gần đó có một thiếu phụ mang thai bị chết bom mà thai nhi trong bụng còn thoi thóp. Mẹ liền dùng dao găm rạch trên bụng người mẹ để cứu một bé gái. Bé gái được đặt tên là Ngọc Hân và trở thành con gái của Mẹ. Đây là nguồn an ủi của Mẹ cho đến ngày hôm nay.

Thứ Hai, 8 tháng 2, 2021

BÁC HỒ VỚI TẾT CỔ TRUYỀN DÂN TỘC

Mỗi khi Tết đến, xuân về, không người Việt Nam nào lại không nhớ đến Bác Hồ - lãnh tụ vĩ đại của cách mạng Việt Nam suốt đời hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc, vì hạnh phúc của nhân dân. Vào những ngày Tết cổ truyền, Người luôn dành trọn những ngày nghỉ của mình để đi thăm và chúc Tết đồng bào, chiến sĩ.


Với Bác, mùa xuân có ý nghĩa đặc biệt đối với đất nước, dân tộc và từng người dân Việt Nam. Vì vậy, mỗi khi Tết đến Xuân về, Bác đều dành những lời thơ hay nhất, những lời ân cần nhất và cả những sự quan tâm thiết thực nhất đối với mọi người dân Việt Nam.
Trước Tết hàng tháng Bác đã nhắc các cơ quan, các ngành, các địa phương chuẩn bị chu đáo cho dân đón Tết; nhắc văn phòng chuẩn bị thiếp "Chúc mừng năm mới" để kịp gửi đến những nơi xa xôi nhất, kể cả bộ đội ở các vùng rừng núi, hải đảo xa xôi và cán bộ công tác ở nước ngoài. Còn Bác có chương trình riêng cho mình và Bác thường tự mình chuẩn bị các việc đó.
Đầu tiên, Bác tìm ý thơ cho bài thơ mừng năm mới. Những bản thảo còn lưu giữ tại Bảo tàng Hồ Chí Minh cho thấy, viết mỗi bài thơ Người cũng dày công và kỹ lưỡng như thế nào. Có thể vì thế, những bài thơ chúc Tết của Người luôn vượt qua khuôn khổ những bài thơ chúc Tết đơn thuần. Lời thơ của Bác thật dung dị, nhưng sâu lắng hồn sông núi, bật dậy lời hiệu triệu, lời hịch giục giã quân và dân cả nước tiến lên giành thắng lợi, để “xuân này hơn hẳn mấy xuân qua”.
Và cuối cùng là một chương trình đi thăm và chúc Tết đồng bào, chiến sĩ - một chương trình riêng mà chỉ Bác và các đồng chí cảnh vệ biết. Đối với Bác, việc đi thăm và chúc Tết đã thành nếp, bởi Bác cho rằng, đây là cơ hội tốt để hiểu được đầy đủ đời sống của nhân dân và cũng là niềm vui, hạnh phúc của người “đầy tớ của nhân dân” khi được tiếp xúc và nghe họ nói về mơ ước, khát vọng và niềm tin của mình về một năm mới đang gõ cửa từng nhà.
Bác vẫn thường nói: "Đấu tranh giành được độc lập rồi nhưng chỉ độc lập thực sự khi nhân dân được hưởng ấm no hạnh phúc". Vì quan niệm về độc lập, về sự ấm no hạnh phúc của nhân dân đơn giản nhưng sâu sắc ấy mà kể từ khi nước nhà được khai sinh cho đến khi Bác đi vào cõi vĩnh hằng, gần như năm nào Bác cũng đi chúc tết đồng bào. Xuất phát từ tình thương bao la của Người, nhiều cuộc gặp gỡ giữa Bác với người lao động, đặc biệt là người nghèo, đầy xúc động và ấm tình người.
Trong Tết Độc lập đầu tiên của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, một nước vừa thoát khỏi hơn 80 năm ách thực dân, Bác đã viết thư gửi thế hệ thanh niên: “Một năm khởi đầu từ mùa xuân, một đời khởi đầu từ tuổi trẻ. Tuổi trẻ là mùa xuân của xã hội”; và căn dặn các cháu phải thực hành đời sống mới, phải hăng hái, kiên quyết, không sợ khó, không sợ khổ… để trở nên những công dân mới, xứng đáng với nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.
Năm Ất Mùi 1955 là Tết Nguyên đán đầu tiên, Bác ở thủ đô Hà Nội sau chín năm trường kỳ kháng chiến thắng lợi. Ngày mồng 1 Tết, Bác đi thăm công trường xây dựng đập nước Bắc Thái và công trường xây dựng tuyến đường sắt Mục Nam quan.
Nhiều cuộc gặp gỡ giữa Bác với người dân diễn ra đầy xúc động. Điển hình như cuộc gặp của Bác với anh em trường thương binh hỏng mắt Hà Nội trong đêm giao thừa Tết Bính Thân 1956 và cuộc gặp giữa Bác với chị Nguyễn Thị Tín, một lao động nghèo ở phố Hàng Chĩnh, Hà Nội trong đêm 30 Tết Canh Tý 1960.
Hay, đêm giao thừa Tết Đinh Dậu 1957, Bác đã cùng đón Tết với các gia đình công nhân của nhà máy điện Yên Phụ. Cả khu lao động như trong ngày hội với hai niềm vui lớn: được đón Tết trong các căn hộ mới và được vinh dự đón Bác đến thăm.
Những câu chuyện thân tình, cởi mở giữa Bác và công nhân các nhà máy Cơ khí Trần Hưng Đạo, Dệt kim Đông Xuân và Nhà máy Rượu Hà Nội vào đúng sáng mồng một Tết Tân Sửu 1961 đã làm cho Bác rất vui vì biết được đời sống của công nhân ít nhiều đã được cải thiện.
Mồng 1 Tết Kỷ Dậu 1969, Bác đến sân bay Bạch Mai thăm Quân chủng phòng không không quân. Sau đó, Bác đến xã Vật Lại (huyện Ba Vì) khai Xuân và trồng cây trên đồi của xã. Đây là cái Tết cuối cùng nhân dân ta được đón Tết cổ truyền với Bác Hồ kính yêu.

Thứ Năm, 7 tháng 1, 2021

BÍCH THUỶ TV - RỒI CŨNG CÓ NGÀY TÀN!

Cơ quan CSĐT Công an huyện Bình Chánh (TP.HCM) vừa ra quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can, bắt tạm giam Nguyễn Thị Bích Thuỷ.
Nguyễn Thị Bích Thủy (SN 1981; hộ khẩu thường trú tại số 228 ấp Hòa Hợp, xã Bảo Hòa, huyện Xuân Lộc, tỉnh Đồng Nai; hiện ngụ tại Căn hộ C14J, chung cư Vision số 96 Trần Đại Nghĩa, phường Tân Tạo A, Quận Bình Tân, TP.HCM) bị khởi tố, bắt tạm giam để điều tra về tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản” theo Điều 174 - Bộ luật Hình sự năm 2015.


Các quyết định trên đã được Viện KSND cùng cấp phê chuẩn.
Cơ quan CSĐT cũng khám xét nơi ở của bị can và thu giữ được nhiều tài liệu, vật chứng liên quan đến vụ án.
Thời gian vừa qua cư dân mạng tỏ ra hết sức quan tâm về một nhân vật có tên Nguyễn Bích Thủy, chủ nhân của kênh Bích Thủy TV chuyên đăng tải những vụ việc liên quan đến kiện cáo, những hình ảnh, clip để gây rối và tấn công hạ uy tín lực lượng Công an. Bằng việc gắn lên mình vỏ bọc “chống tiêu cực” Nguyễn Bích Thủy nổi lên như một hiện tượng khi đi đâu cũng xưng danh nhà báo, hết mạo danh nhà báo này đến báo khác để đe dọa, tố cáo, kênh Bích Thủy TV thành lập không lâu nhưng có số người đăng ký và xem rất "khủng". 
Được biết Nguyễn Thị Bích Thuỷ (tên gọi khác: Bé Em). Vào năm 2011, Nguyễn Thị Bích Thủy từng bị Tòa Án Nhân Dân huyện Xuân Lộc tỉnh Đồng Nai tuyên 02 năm 06 tháng tù treo về hành vi “Lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản”. Nguyễn Thị Bích Thủy lúc bấy giờ nhận 5.000$ để nhận làm visa cho người khác nhưng sau đó bỏ trốn. Theo nhóm SOS 247, Nguyễn Thị Bích Thủy từng có một thời gian thành lập công ty vận tải, tự nhận mình là phóng viên HTV để kêu gọi các chủ xe mang xe về đầu quân cho Công ty của mình và sau này Bích Thủy đã chiếm đoạt hàng loạt xe của họ.
Chưa kể, khoảng thời gian năm 2015, với mác HTV, Bích Thủy thường xuyên kêu gọi đầu cơ xe quá giá của nhà nước. Chiêu lừa này đã khiến nhiều người ôm trái đắng, một số nạn nhân ngụ tại Quận 2 TP HCM đã bị Bích Thủy lừa hàng tỷ đồng. Trước đây báo Công An TP.HCM đã từng nhiều lần đăng thông báo truy tìm Nguyễn Thị Bích Thủy, cô này đã đến tận trụ sở Báo Công An gây rối.
Năm 2018, Nguyễn Thị Bích Thủy cho người tấn công người khác một cơ sở tại P. Nguyễn Cư Trinh, Quận 1; sau khi Công an phường có mặt, Bích Thủy đã có hành vi tấn công người thi hành công vụ. Biết sẽ bị xử lý, Thủy giả bệnh và “sùi bọt mép” liên tục nhiều ngày ở bệnh viện để gây áp lực cho Công an Q1 không khởi tố mình.
Mọi người cần hiểu rõ bản chất, chân dung những kẻ như Nguyễn Thị Bích Thuỷ và cảnh giác với những thông tin mà chúng đăng tải./.

Thứ Hai, 4 tháng 1, 2021

“ CÔNG AN ĐÁNH DÂN”: CHIÊU TRÒ HÈN HẠ CỦA ĐÁM PHẢN ĐỘNG VÀ BÀI HỌC CHO NHIỀU KẺ “TAY NHANH HƠN NÃO“

Mới đây, sự việc tài xế ngang ngược côn đồ, đánh người gây thương tích xảy ra ở ngã tư Khuất Duy Tiến, Nguyễn Trãi (Hà Nội) đã nhanh chóng thu hút sự quan tâm của dư luận. Không thể tưởng tượng được, ngay giữa thủ đô mà có những kẻ vô pháp, vô thiên, coi thường pháp luật như vậy. Tất nhiên, danh tính của đối tượng này cũng là câu hỏi rất lớn được dư luận quan tâm. Và không ngoài dự đoán, lợi dụng sự quan tâm này ngay lập tức xuất hiện thuyết âm mưu, “công an đánh dân”.

Trong sự việc trên, ngoài những thông tin theo kiểu suy diễn ám chỉ, “con cháu đồng chí nào”, thì nhiều diễn đàn trên mạng xã hội còn dám khẳng định chắc nịch cũng chỉ đích danh người trong clip là công an Quận Thanh Xuân – Vũ Ngọc Long, có con là Vũ Ngọc Ly. Sự việc chưa bị đưa ra xét xử là do công an đang tìm cách bao che là do có người trong ngành đỡ đầu. Kinh hãi quá! Thế nhưng, khi đưa ảnh Thượng úy Vũ Ngọc Long lên so với thanh niên trong clip, thì là 2 người hoàn toàn khác nhau. Có chăng giống nhau là cùng tên Vũ Ngọc Long.
Được biết, Thượng úy Vũ Ngọc Long hiện vẫn đang công tác tại đơn vị CSCĐ đóng trên địa bàn huyện Đông Anh và không công tác tại Công an Q.Thanh Xuân như mạng xã hội đang lan truyền. Và chính Thượng úy Long đã lên mạng khẳng định mình không liên quan đến vụ việc này. Còn đối tượng hành hung người trong clip, đã bị công an bắt giữ khi đang ở Lào Cai, hiện đang bị Công an Hà Nội tạm giữ để điều tra. Vậy mà, cũng có rất nhiều người tay nhanh hơn não đã rơi vào cái bánh vẽ ấy?!
Sự việc đã được rõ ràng, sáng tỏ, đồng nghĩa với việc những tin đồn, đơm đặt với thuyết âm mưu “công an đánh người” ở trên là hoàn toàn sai sự thật. Thế nhưng, nào có một lời xin lỗi, đính chính từ các đối tượng tung tin giả thất thiệt, gây ảnh hưởng rất lớn đối với cuộc sống của Thượng úy Vũ Ngọc Long những ngày qua. Bởi đó là âm mưu chống phá quen thuộc của những kẻ “ném đá giấu tay” này. Và không phải ở sự việc ngày hôm nay, lực lượng Công an mới bị gán cho cái mác “công an đánh dân”.
Như mới tháng 9/2019, cư dân mạng xôn xao clip với tiêu đề “công an đánh dân ở Quận 8, TPHCM”. Tuy nhiên sau đó mới vỡ lẽ, bản chất sự việc là do một người phụ nữ đang nhậu cùng chồng (mới đi tù về) khi thấy Công an phường tưởng xuống bắt chồng mình nên lao ra ẩu đả, đánh đập lực lượng thi hành công vụ. Hay hồi tháng 08/2020, mạng xã hội cũng rầm rộ một clip có nội dung cho rằng, “Công an TX.Buôn Hồ (Đắk Lắk) rượt đuổi, dùng gậy đánh người dân”. Rất nhiều bình luận tiêu cực quy chụp chửi rủa công an, thậm chí các trang mạng thù địch còn lợi dụng nó để công kích, xuyên tạc vu vạ “đây là thành quả của chế độ”. Tuy nhiên, sau khi nhận phản hồi chính thức từ Công an TX.Buôn Hồ rằng, đây là việc truy bắt đối tượng nghiện ma túy có hành vi trộm cắp cùng gia đình đã gây rối, chống đối người thi hành công vụ, thì tất cả mới tẽn tò, vội xóa nhanh tin bài đăng từ trước mà không có một lời thanh minh nào.
Rõ ràng, từ các sự việc trên, ta thấy được sự ma mãnh, thâm độc của các đối tượng, lợi dụng sự quan tâm đặc biệt của người dân đối với lực lượng thi hành công vụ. Đánh trúng vào tâm lý người dân, “còn gì bức xúc hơn khi lực lượng bảo vệ dân lại đánh dân”. Để dựng lên những câu chuyện kịch tích, những thuyết âm mưu đen tối nhằm bôi nhọ uy tín của lực lượng, chia rẽ lòng tin của người dân đối với Công an.
Mặc dù, các sự việc trên đã được công khai rõ ràng, thế nhưng mỗi khi có bất cứ sự việc nóng các đối tượng lại tiếp tục tung ra các âm mưu với thủ đoạn xuyên tạc quen thuộc “công an đánh dân”. Chúng sử dụng chiêu bài “mưa dầm thấm lâu” để làm lung lạc lòng tin của người dân. Đây là thủ đoạn vô cùng nham hiểm, vì vậy mỗi người dân phải tự nâng cao cảnh giác, trang bị cho mình kiến thức khi tiếp nhận thông tin trên mạng. Tránh trường hợp mất niềm tin vào người bảo vệ cho mình, đến khi cần thì không biết gọi đến ai!
Còn những kẻ “tay nhanh hơn não” đã lan truyền thông tin sai trái xuyên tạc hãy chuẩn bị tiền để lên phường uống trà và nộp phạt nhé!
Chào thân ái và quyết thắng!

Thứ Tư, 30 tháng 12, 2020

NÂNG CAO Ý THỨC TRONG ĐẠI DỊCH COVID-19

Xin một lần nữa thông báo:
Công dân Việt Nam (có giấy tờ chứng minh là công dân, như passport, CMND, CCCD) hoàn toàn được phép nhập cảnh đàng hoàng qua các cửa khẩu quốc tế giữa Campuchia và Việt Nam. Sau khi nhập cảnh sẽ được xét nghiệm Covid và đưa vào cách ly, an toàn cho bản thân và cả cộng đồng trong nước.


Bà con và đồng bào không cần tự làm khổ mình, tốn kém nộp tiền cho các đường dây nhập cảnh phi pháp, mang nguy cơ lây nhiễm cho đất nước, và khi bị bắt sẽ phải chịu tội hình sự phạt tù và tiền rất nghiêm khắc. Biên phòng, công an và quân đội đã xiết chặt kiểm soát biên giới. Cơ hội trốn thoát là không có.
Đừng dại dột nghe theo các lời dụ dỗ trên mạng, 250$/người đi lậu trốn cách ly, từ Sihanoukville thì có mạng chào 400$ để tránh cách ly.
Tất cả các đường dây này đều là tội phạm, đang bị công an và chính quyền hai nước truy nã, triệt phá, và bà con mua dịch vụ cũng bị pháp luật trừng trị nghiêm khắc.
Có một số bà con hỏi vì không biết có được nhập cảnh. Tôi xin gửi kèm đây thông báo của Sứ quán đã dán công khai từ lâu tại Phòng Lãnh sự, khẳng định công dân Việt Nam lúc nào cũng có quyền nhập cảnh đàng hoàng và thuận lợi qua các CỬA KHẨU QUỐC TẾ (như Bà Vẹt, Mộc Bài, hay các cửa khẩu quốc tế khác). Công dân Việt Nam có đủ giấy tờ tuỳ thân chứng tỏ là công dân thì tất nhiên có quyền về Tổ quốc - nhà của mình.
Còn bà con gốc Việt, không có giấy tờ chứng minh là công dân, thì tất nhiên theo luật và các thông lệ quốc tế, cần có visa cấp bởi các Cơ quan Đại diện như Sứ quán, Tổng Lãnh sự quán... mới được nhập cảnh. Hiện nay chưa cho phép cấp visa nói chung cho tất cả người không phải công dân, trừ các trường hợp đặc biệt, khách mời, chuyên gia... như đã thông báo.
Nguồn từ Đại sứ Việt Nam tại Campuchia

Thứ Ba, 29 tháng 12, 2020

ĐẰNG SAU NHỮNG YÊU CẦU CẢI TỔ CỦA CÁC DÂN CHỦ VIỆT

Ngay sau khi Đảng Cộng sản Việt Nam loan báo thông tin sẽ tiến hành Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ XIII vào tháng 1, các nhà dân chủ Việt đã có nhiều động thái xây dựng các kịch bản bàn thảo về tương lai của đất nước, dù rằng những kẻ này không có tư cách để thảo luận vấn đề chung của đất nước Việt Nam.
Cụ thể, trong bài viết đăng trên trang BBC tiếng Việt của Tiến sĩ Triết học và Luật học Nguyễn Hữu Liêm ở Mỹ có tiêu đề "Nhìn về 2021, Đại hội 13 và đề nghị thiết thực cho VN" đưa ra một số cách làm như:


Thứ nhất, ưu tiên hàng đầu là sửa đổi Hiến Pháp theo xu hướng trở về với tên nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Lý do đưa ra đó là "Thể chế Xã hội chủ nghĩa bị đào thải ở Đông Âu và Liên Xô đúng 30 năm trước, và hiện trở thành khẩu hiệu gây mâu thuẫn sắc tộc, chủng tộc và kinh tế tại Hoa Kỳ, nên không có lợi gì cho Việt Nam".
Thứ hai, cải tổ quyền tư hữu và xóa bỏ ngay định chế "sở hữu toàn dân" đối với nhà cửa và bất động sản.
Thứ ba, cải tổ các bộ, ban ngành theo mô hình của các nước tư bản trên thế giới như: thành lập Bộ Việt kiều; thành lập Bộ Gia cư và Bất động sản; thành lập Bộ Bảo vệ Môi trường...
Nhìn vào các cách thức xây dựng nhà nước kiểu này chả có gì đặc biệt khác hơn những nhà dân chủ khác khi lấy trục giá trị tư bản để thiết kế nên một nền móng nước nhà. 
Đối với những đòi hỏi liên quan đến quyền con người, quyền sở hữu tư nhân thì rõ ràng Việt Nam đang là điểm sáng về bảo vệ quyền con người; những sở hữu vật chất cá nhân đều được coi trọng, không thể đánh đồng giá trị sở hữu chung nhà nước với tất cả cá nhân trong xã hội vì nó còn liên quan đến quản lý, định hướng sự phát triển.
Với việc thành lập bộ ban ngành mới cũng chưa thực sự hợp lý bởi hiện nay câu chuyện cắt giảm biên chế, thu hẹp đầu mối các cơ quan nhà nước là điều đang được tiến hành, hơn nữa phải trên cơ sở nhu cầu thực tế của xã hội Việt Nam.
Dù sao đi chăng nữa thì những phương thức, cách làm của các nhà dân chủ góp ý, kiến nghị cho chính quyền đều không phải vì tầm nhìn phát triển mà đều mong muốn đánh bật hoặc xóa bỏ cho bằng được vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản, bởi đó là cái đinh, cái gai trong mắt lâu nay của các nhà dân chủ Việt./.

Thứ Hai, 28 tháng 12, 2020

VIỆT NAM KHÔNG LÀM DU KHÁCH THẤT VỌNG

Fabrice (1971), du khách Pháp mắc kẹt vì Covid-19, chọn ở lại Việt Nam để bán chuối chiên.
Xe chuối chiên của Fabrice ban đầu khá vắng, tuy nhiên sau nhiều lần "rút kinh nghiệm" trong việc chế biến và hạn chế cởi trần, khách tới ngày một đông


Sau một thời gian bán chuối chiên dạo, Fabrice tự nhiên thấy yêu nghề và dễ sống. Khi được hỏi hết dịch anh sẽ làm gì, về nước hay bán chuối chiên tiếp? Fabrice khẳng định: "Nếu bán bánh chiên mà tôi đủ sống, tôi sẽ duy trì xe bánh này ở đây"
Không biết Fabrice có dự định mở rộng quy mô bán chuối chiên hay không, tuy nhiên cộng đồng chiên chuối bản địa tỏ ra quan ngại sâu sắc đối với sự cạnh tranh tới từ chuối chiên nhập cảnh

Chủ Nhật, 27 tháng 12, 2020

KHI LINH MỤC NGHĨ MÌNH LÀ... BỐ ĐỜI!!!

Đó là suy nghĩ của tôi khi thấy một số Linh mục dòng Chúa cứu thế tại Thái Hà kêu ca trên trang Việt Tân về việc họ phải viết giấy xin phép cho các con chiên của mình nghỉ học để tham dự lễ Giáng sinh. 


Cụ thể, bốn linh mục là các cha quản xứ của các Giáo xứ Chợ Sàng, Phù Kinh, Kinh Nhuận, Đồng Tiến, Minh Tú thuộc Giáo phận Hà Tĩnh đã làm giấy xin phép để các em học sinh Công Giáo tại trường Phổ Thông Trung Học Lê Trực (Tiến Hoá, Tuyên Hóa, Quảng Bình) được nghỉ học vào ngày lễ Chúa Giáng sinh, 25.12.2020. 
Trong giấy xin phép để các học sinh Công giáo được nghỉ học vào ngày Lễ Chúa Giáng Sinh nêu rõ: "ngày lễ Giáng Sinh với người Công giáo buộc phải tham dự thánh lễ" và đây cũng là ngày lễ hội lớn của toàn thể thế giới nói chung.
Nói thế này cho mấy anh Việt Tân và linh mục hiểu. Việt Nam là một nước đa tôn giáo và hoàn toàn, pháp luật không quy định gì liên quan đến việc nhà trường phải cho học sinh nghỉ trong dịp các lễ hội của tôn giáo như Phật Đản, Giáng sinh, Lễ Tạ ơn cả. 
Chính vì vậy, nếu học sinh nào muốn nghỉ học tham gia các buổi lễ quan trọng của tôn giáo mình thì việc xin phép với nhà trường là việc đương nhiên và dễ hiểu. Và tôi chắc rằng, chẳng có nhà trường nào ngăn cấm học sinh của mình nghỉ học trong ngày Thánh lễ của tôn giáo mình cả.
Còn nếu muốn so sánh với nước này, nước kia là điều phi lý vì pháp luật, chính sách của mỗi nước là khác nhau. Các nước phương Tây coi ngày lễ giáng sinh, tết dương lịch là những ngày trọng đại, vì họ theo lịch dương, trong khi các nước phương Đông lại đi theo lịch âm, chưa kể tôn giáo ở mỗi quốc gia là khác nhau. Chính vì thế, đừng nghĩ mình là bố đời, bắt nhà nước phải làm thế này, phải thế kia mấy anh linh mục à./.

KHI TỔ QUỐC GỌI... THUÊ BAO NGOÀI VÙNG PHỦ SÓNG

Trên địa bàn tỉnh Bạc Liêu vừa có 1 thanh niên nhập kho 6 tháng với tội danh "Trốn, tránh nghĩa vụ quân sự"


Đây là lần thứ 2 mà thanh niên này bị phạt về hành vi nên có thể thấy "quyết tâm" không phục vụ Tổ quốc của cá nhân này rất kiên định.
Khi rất nhiều anh em thể hiện tinh thần "Tổ quốc gọi chúng tôi trả lời" thì H. đã thực hiện liên tiếp những pha tắt máy, ném sim nên thay vì đưa H. vào phục vụ quân ngũ 2 năm thì nhà nước đã cho hắn ngồi tù 6 tháng.
Được có mặt trong hàng ngũ Quân Đội Nhân Dân Việt Nam luôn là điều tự hào với tất cả các công dân nên mong anh em chấp hành và thực hiện đúng nghĩa vụ của mình nhé!!!!

Thứ Tư, 23 tháng 12, 2020

TAN BIẾN

Ngày 08/07/1972, anh hùng phi công Đặng Ngọc Ngự đã hy sinh trong một trận đánh đối đầu với hơn 30 máy bay Mỹ. Trước khi hy sinh, vị phi công đạt đẳng cấp ACE này đã hạ gục 1 máy bay Mỹ. Đó cũng là chiếc máy bay Mỹ thứ 7 và cũng là cuối cùng trong cuộc đời bi hùng của ông. Cháu ngoại của anh hùng Đặng Ngọc Ngự kể lại rằng, sau ngày ông ngoại hy sinh, bà ngoại nén đau thương để nuôi 4 người con ăn học, vượt qua nỗi đau thời chiến và giai đoạn bao cấp khổ cực. Người con thứ 3 của anh hùng Đặng Ngọc Ngự được đặt tên là "Mích" - tên gọi "Việt hóa" của máy bay MiG, Đặng Ngọc Mích để ghi nhớ những chiến tích đầy tự hào của người cha anh hùng.


"Một người chiến sĩ khác là Nguyễn Văn Đông. Người chiến sĩ này tham gia chống Pháp năm 13, chống Nhật năm 15 và tiếp tục gia nhập hàng ngũ những chiến binh Việt Cộng để đánh Mỹ. Anh bị bắt hai lần, bị tra tấn gãy mất 10 chiếc răng và được thả vào gần ngày chiến thắng. Tưởng như chiến tranh sẽ dừng lại, nhưng một lần nữa, anh lại hành quân lên phía Bắc chống cuộc chiến tranh xâm lược từ Trung Quốc, rồi gia nhập vào một đơn vị bổ sung cho chiến trường Campuchia, đánh Polpot. Ba người con trai của chiến sĩ Nguyễn Văn Đông đã mất trong chiến tranh, hai trong số đó mới chỉ chưa đến 10 tuổi. Mẹ tôi là người con thứ 9 - cũng là người con cuối cùng của người chiến sĩ anh hùng đó, tôi và ông đã giao hẹn rằng sẽ gặp lại nhau sau 3 năm nữa, khi tôi trở về từ Hungary. Bây giờ, những chiếc huy chương chiến công của ông vẫn nằm gọn trong tủ".
Nếu bạn nào có cha ông, người thân từng tham chiến trong các cuộc chiến ở thế kỷ trước, hẳn đã được nghe không ít thì nhiều những câu chuyện về một thời khói lửa ấy. Mình cũng lớn lên từ những câu chuyện như thế, những câu chuyện không chau chuốt ngôn từ, nhưng lại rất "bánh cuốn".
Đôi khi, mình hay tự hỏi rằng, liệu thế hệ sau này, sẽ được nghe những câu chuyện ấy như thế nào, khi những con người của thế hệ đã cũ ấy lần lượt rời bỏ chúng ta mà lên thiên đường. Phải công nhận rằng, với nhiều người, trong đó có mình, tình yêu Tổ Quốc khởi nguồn từ những câu chuyện như vậy.
Hồi tướng Giáp mất, có một đám trẻ bình luận không hay, nếu không muốn nói là khiếm nhã về một bác lính già, đi dép cao su, mặc bộ quân phục bạc nhếch, đứng chào tiến biệt tướng Giáp từ xa vì không chen vào dòng người đông đúc được. Người lính già đó là Phàng Sao Vàng, một chiến sĩ trong chiến dịch Điện Biên Phủ, lúc ấy đã 79 tuổi nhưng vẫn đủ lực cầm lái chiếc xe máy cũ vượt hàng trăm cây số đến Hà Nội. Người lính già này và bao người anh em cùng lứa ấy, gọi tướng Giáp là "Anh Cả".
Khi TBT Lê Khả Phiêu mất, có nhiều cựu chiến binh đến đón tiễn ông và hầu hết họ đều ăn vận những bộ quân phục cũ, ngả màu. Nhiều người thắc mắc là tại sao những người lính già ấy không mặc những bộ trang phục/quân phục mới hơn, lịch sự hơn, mà lại khư khư giữ lại những thứ cũ mèm như thế?
Chúng ta hay có cái gọi là kỷ vật, đó là thứ thường gắn với một sự kiện hoặc một người nào đó mà chúng ta yêu quý, thương mến. Những thứ như vậy, thường thì chúng ta sẽ giữ lại thật lâu, đặt vào một góc ít người biết. Những người lính già đó, cũng có những thứ kỷ vật. Trong những năm tháng khói lửa và cái chết không phải là một điều gì đó gây ra sợ hãi, thì kỷ vật của người lính già ấy có khi chỉ là bức thư, có khi chỉ là chiếc lược, có khi chỉ là viên đạn hay bộ quân phục đã cũ. Kỷ vật là những thứ trường tồn theo thời gian, không phải là thứ có thể dễ dàng thay mới được.
Hơn một tháng trước, trong một vụ việc liên quan đến mùa lũ, nhiều người đặt câu hỏi vô duyên rằng: Quân đội ở đâu? Lính tráng ở đâu? Tiền thuế đóng để làm gì? Mà lại mặc dân đói khổ lầm than, đói kém...
Người ta nghĩ gì khi hỏi vậy nhỉ? 
Mà mấy vấn đề trước mặt mà người ta còn lãng quên và hỏi ngu được thì những chiến công mấy chục năm giời, vào một ngày trong tương lai, liệu có bị tan biến hay không? 
Đọc tin tức báo chí, từ báo giấy đến báo điện tử, khá là khó để tìm đọc những thông tin về ngày 22/12... Hồi lâu, có một người thầy nói với mình thế này, báo chí bây giờ thường đưa những tin mà người đọc muốn đọc, cánh nhà báo phóng viên chỉ đưa những thông tin mà họ muốn đưa... Vậy câu hỏi nữa là, phải chăng, không ai muốn quan tâm đến những ngày như 22/12 hay 27/07 nữa?
Một người cựu binh già đánh đàn giữa khu mộ, một người khác bó lại chiếc cẳng chân nhân tạo để thuận tiện di chuyển, một người khác nhìn những dòng ghế bên cạnh vắng người - chỗ ấy có thể dành cho những người đồng đội cũ của họ, những người đã chống lại chiến tranh và mất trong hòa bình.

Thứ Tư, 16 tháng 12, 2020

HỌ CÓ CÒN LÀ CON NGƯỜI???

Vì những ứng xử khiến bất cứ ai cũng rùng mình! Chỉ nghĩ đến tiền, thay vì nghĩ đến tính mạng của người khác, sau khi người thân của họ đi xe sang gây tai nạn khiến một tài xế xe công nghệ tử vong và một phụ nữ (làm tiếp viên hàng không) thương tật 79%, mà toà xử hôm nay.


Mãi ám ảnh, có lẽ là những chi tiết sau:
– Gây tai nạn: bỏ chạy để thoát thân thay vì phải cứu người bị nạn do mình gây ra.
– Tìm cách xoá hết các thông tin trên mạng xã hội để trốn tránh tội lỗi của mình (dĩ nhiên, những cái này phải mua bằng tiền – trong khi tiền đó thì không góp phần chữa trị cho nạn nhân).
– Mẹ của thủ phạm gặp nạn nhân, không phải để thăm hỏi hay xin lỗi, mà là để xin giảm nhẹ tội cho con mình.


Những cái đó chưa đáng kinh sợ bằng các chi tiết này:
– Bạn gái thủ phạm, kẻ ngồi cùng xe, còn nói trước toà là: “Xảy ra tai nạn chắc là do xui ấy chứ”.
– Mẹ của thủ phạm trong thời gian chờ toà xử đã sang tên tài sản của thủ phạm cho mình, để kể lể trước toà là “Giờ không còn tài sản nào để chịu trách nhiệm với bị hại”.


Tôi thực sự rùng mình, vì họ! Họ khốn nạn hơn chúng ta tưởng! Tôi thấy số phận con người bị tước đoạt bởi họ, họ không còn chút trắc ẩn nào, mà chỉ nghĩ đến những cái được cho mình, nghĩ đến tiền, nghĩ là mình xui xẻo!
Họ cũng là những đại diện cho những kẻ sống màu mè hào nhoáng, dùng tất cả mọi thủ đoạn hình thức và tiền bạc nhằm che đậy những xấu xa bên trong; mua về những thứ rởm đời về đạo đức và táng tận lương tâm khi tình huống cuộc đời bắt những cái mặt nạ màu mè ấy rơi xuống.
Họ chưa từng đặt họ vào ông tài xế xe ôm nghèo phải đi kiếm từng đồng lẻ nuôi vợ con; chưa từng đặt họ vào cái gia đình khổ hạnh ấy; chưa từng đặt họ vào cô tiếp viên phải mất 79% sức khoẻ và không thể sống bình thường được nữa.
Phút cần lương tâm lên tiếng, họ chỉ nghĩ đến tiền. Đáng tiếc, tiền có thể giảm nhẹ tội nhưng không thể cứu vãn được những nhân cách lỗi.
Một cơ hội cuối cùng trong đời giúp họ “làm người” bằng lòng trắc ẩn và sự chịu trách nhiệm với những gì mình gây ra, họ đã bỏ qua cơ hội đó.
Chắc có lẽ, họ chưa từng là người!